Có những quán cà phê em muốn cùng anh đến.

Có những quán cà phê em muốn cùng anh đến.

Không hiểu tại sao em rất thiện cảm với cụm từ “Cà phê Sài Gòn” chứ không phải “cà phê Đà Lạt” hay “cà phê Phố Núi” dù biết hoặc Dalat, hoặc phố Núi sẽ là nơi ta dừng chân tìm lại giây phút bình yên thư thái và trọn vẹn bên nhau sau bao ngày chờ đợi. 

Biết thế mà vẫn thiết tha, biết thế mà vẫn say sưa, biết thế mà vẫn háo hức với một “cà phê Sài Gòn” có nhiều điều em chưa được một lần khám phá.

Uhm, mà sao không ai gọi “Cà phê Tp. HCM” mà lại dùng “Cà phê Sài Gòn” anh nhỉ…? Vì thói quen đã bắt rễ quá sâu, vì chất mộc mạc nằm ngay trong con chữ hay vì nhiều điều chưa thể gọi tên? Chỉ biết với riêng em, em cũng thích gọi Sài Gòn hơn Tp. HCM vì âm hưởng Gài Gòn khi phát âm nghe nhè nhẹ nhưng lại xôn xao rất dễ gợi cho em cảm giác nửa thân thuộc nửa xa lạ, nửa bùi ngùi nửa lại mênh mang.

Thân thuộc – có lẽ vì ngày xưa trước mỗi chuyến đi xa ba luôn bảo “Ba đi Sài Gòn nghen con gái; rồi có mua cái gì cũng “Để đi Sài Gòn ba mua”; thèm cái gì cũng “chờ ba đi Sài Gòn về đã”. Vậy đó, nên Sài Gòn quen ghê lắm, gần ghê lắm.

Còn bùi ngùi chắc mới xuất hiện sau này, khi em đủ trải qua và thấm thía để cảm nhận 300km đâu có gì xa khuất lắm đâu, đi dong đi dài cũng chỉ hết nửa ngày đã tới, vậy mà mỗi khi có dịp xum vầy ngồi nhắc lại câu nói “về nhà” là thấy khóe mắt cay đến là cay.

Đó, Sài Gòn với em vốn dĩ gói ghém bao yêu thương là thế đó nhưng thoắt cái Sài gòn đã trở thành xa lạ mênh mang bởi ngày em ngơ ngác đứng giữa Sài Gòn náo động ba đã chẳng thể nào bên em bảo bọc chở che được nữa.

Chỉ còn riêng mình em phải tự nuốt nước mắt để vượt qua mặc cảm, tủi thân và xa xót.

Tự vượt qua cả cái cảm giác ngợp thở trước độ phân hóa giàu nghèo nhanh đến chóng mặt. Thế nên mấy quán cà phê được mệnh danh “Cà phê Gài Gòn” làm sao mơ tới. Tất cả những cái tên xinh đẹp mỹ miều kia chỉ gợi thêm nhiều ao ước thầm lặng mà thôi.

Ngày xưa là vậy, còn bây giờ – sau năm bảy năm miệt mài nhẫn nại như con ong con kiến – em đã đủ tự tin bước vào gọi cho mình ly cà phê pha đúng gu yêu thích, thêm vài cái bánh ngọt thơm lừng vị bơ ở bất kỳ quán cà phê nào em muốn.

Nhưng … em lại không thích đi nữa bởi em chỉ muốn đến nơi nào có anh thôi! Cà phê bờ sông cũng được. Cà phê vỉa hè cũng được. Cà phê uống nhanh trong công sở cũng được. Miễn là em được uống với anh. Anh biết không, hôm qua, em có hỏi V, cà phê nào Elvis Phương bây giờ hay đến hát “về đây nghe em, về đây mặc áo the, đi guốc mộc”…? Cà phê nào Tuấn Ngọc thích đứng nghiêng vai “Riêng một góc trời”…? Cà phê nào em và anh có thể cùng ngồi cạnh nhau, nhìn nhau và nho nhỏ cất tiếng “thương thì thương rất nhiều … những lần giận nhau không nói”…? Hỏi, rồi ghi nhớ chứ biết lúc nào …!

Thế đó… Cảm xúc và mơ ước của con người không mấy khi biết mỉm cười hay chịu thỏa hiệp với nhau nên đôi khi vui chuyện hay lướt web đó đây em vẫn tỉ mẩn chọn lưu lại vài địa chỉ “hay hay” có không gian riêng, cá tính riêng, dấu ấn riêng để mong có dịp sẽ cùng anh tìm đến …

(Blue Jan’s Blog)

Đánh giá
[Tổng cộng: 0 Trung bình: 0]
Share this :