Coffee Love

Coffee Love

99.99 % người trên trái đất này đã từng ít nhất một lần mời ai đó đi thưởng thức một thứ đồ ăn thức uống nào đó, hoặc là được mời như vậy, ấy là tớ mạnh dạn ước lượng như thế.

Có vẻ như nhu cầu được giãi bày, tâm sự, chia sẻ hay giải tỏa …tùy bạn muốn nói thế nào cũng được, là nhu cầu mang tính bản năng của con người.

Xét cho cùng, con người dù lạnh lùng khép kín đến đâu thì cũng không phải gỗ đá

Và việc xích gần đồng loại một cách tự nhiên, theo tớ là một trong những biểu hiện mang tính con người nhất. Và cái sự xích lại gần nhau của con người, dường như là mang một không khí ấm áp hơn khi có sự xuất hiện của tách cà phê thì phải.

Chẳng cần phải quá thành thật tớ cũng xin nói ngay rằng, tớ hoàn toàn mù mịt về cái gọi là “thưởng thức cà phê”. Bao nhiêu bậc cao nhân tiền bối đã từng lao vào mổ xẻ phân tích về việc cà phê ngon thì nó phải thế này phải thế nọ, loại này nó khác loại kia thế nào hay là hương thơm của nó phải ra làm sao ….Nói cho nhanh, với tớ thì vầy vậy thôi.

Chẳng cần phải tỏ ra màu mè rằng mình là người sành sỏi, tớ thấy uống cà phê hoàn tan cũng vẫn ngon và nếu trường hợp nào đó có phải uống cà phê đen tớ cũng có thể nhấm nháp được.

Với tớ xét về mặt bản chất đó chỉ là một thứ đồ uống, và không phải là thứ đồ uống ưa thích nhất.

Nhưng trên thực tế thì cái nhận định vừa không cũng không ngăn cản tớ thừa nhận một điều rằng, tớ là người rất khoái lê la tại các quán xá đủ loại, và thường đa phần trong số chúng là các quán cà phê.

Ngẫm lại thì ngay từ những năm đầu sinh viên, khi thu nhập hàng tháng chỉ là khoản tiền gia sư còm cõi thì mình cũng đã đến được kha khá quán xá rồi đấy nhỉ, ôi chao ơi là những ngày xa xưa !

Nói thế nào nhỉ, cà phê không hẳn là ngon nhưng nó hấp dẫn.

Giống như một cô gái không đẹp nhưng mọi thứ trang sức phụ kiện trên người toát lên vẻ lôi cuốn khiến mình không thể rời mắt nhìn được.

Bản thân thứ nước uống ấy không hẳn là quá đăc biệt, đối với tớ, tuy nhiên cái cảm giác khi mà ngồi với một người bạn trong một quán có không gian ấm áp, tiếng nhạc nhè nhẹ, thoải mái ngồi duỗi chân và câu chuyện cứ tự nhiên diễn ra trong hương thơm nồng ấm của thứ đồ uống màu nâu đó … chà chà, cái đó có ma lực cuốn hút hơn bất kì một chất cafein nào. Hoặc đôi khi một vài phút nghỉ ngơi uống tách cà phê trong giờ làm việc – coffee break – lúc đấy giá trị của món đồ uống ấy phải tăng gấp đôi.

Đấy là với tớ nhé, mà có vẻ như tớ là một người hơi dễ bị cám dỗ thì phải. Bản thân cũng tự nhận thấy bản thân có một sự đam mê lớn lao với những thứ đôi khi hoặc là rất nhỏ bé hoặc là rất trừu tượng – và vì trừu tượng và nhỏ bé nên khó nói ra lắm, đôi khi bản thân cũng không hiểu là mình thích cái gì nữa.

Một cách tự nhiên, có khi cà phê có vẻ lạnh lùng.

Vì hương vị cơ bản của cà phê là đắng, mà đắng thì thường không nhiều người cảm được cái ngon của nó. Vì thế nên, cà phê thường cô đơn.

Đôi khi cũng là một cái thú khi ngồi nhấm nháp một mình với tư thế của kẻ đang gặm nhấm cuộc sống. Đấy là một hình ảnh có phần cổ điển và các phương tiện truyền thông không hiểu có vô tình hay không đã biến nó thành một dạng khuôn sáo để cả thế giới biết rằng, à người này đang suy nghĩ đây. Tớ thấy cũng hay hay khi gọi nó là “cà phê cô đơn”.

Nhưng cà phê sẽ vui hơn khi có những người bạn.

Mà bản thân nó dù có tỏ vẻ độc lập thế nào thì xung quanh cũng có những thứ gắn kết mà có khi cà phê bản thân nó cũng không nghĩ đến. Cà phê có thể đi với sữa, với va ni, với kem, với bánh ngọt, caramel …. – chà, một sự kết hợp khá là ăn ý đấy. Và nếu như không thì những viên đường đủ màu có vẻ như vẫn là một sự phối hợp không tệ.

Mà ngay cả khi là cà phê đen, thì yên tâm là lúc nào cũng có hậu thuẫn là cốc và tách!

Cái mà tớ muốn nói ở đây là gì, mọi thứ dù có muốn phủ nhận sự liên kết của mình vào xung quanh đến thế nào thì một cách tự nhiên nó luôn luôn có sự phụ thuộc vào một vài thứ gì đấy.

Những người cô độc thường lánh vào thế giới riêng của mình. Nhưng một người dù lạnh lùng xa cách đến đâu cũng nhất định phải có những mối quan hệ xã hội với những người nhất định.

Tớ cho là một người chỉ có thể tách khỏi xã hội khi lớn lên trong hoang dã ngay từ khi lọt lòng, mà nếu như thế thì chất con người đã không còn rồi. Thế nên những ai vì một lí do nào đấy muốn tách khỏi cộng đồng cách tiêu cực thì đừng nên làm thế, bởi vì kiểu gì thì sự liên kết vẫn còn, thế nên làm quá mọi chuyện lên chỉ thiệt thòi cho mình thôi mà chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Cuộc sống mà, cứ cười lên đi, “đôi khi cái triết lí cũ rích ‘nghĩ làm đếch gì cho mệt’ lại có vẻ đúng đắn cho cái thời kì này” —> mạn phép trích dẫn lời ông bạn quí.
Tớ cũng đã một vài lần ngồi một mình tại quán, nhâm nhi và ngắm mọi người xung quanh.

Cảm giác cũng không tệ, nhưng nói thật này, tớ thích ngồi “đông mình” hơn. Cà phê sẽ ngon hơn nếu ngồi với bạn. Thế nên, tớ muốn gọi tên entry này là “Coffee love”,  hơn là ‘Coffee lonely”.

(st)

Đánh giá
[Tổng cộng: 0 Trung bình: 0]
Share this :