Kính cận và cà phê nóng

Kính cận và cà phê nóng

Nó có thói quen tản bộ vào sáng sớm, khi những chú chim đang hót ríu rít trên cành, bầu trời trong xanh với những cơn gió dịu nhẹ, đôi khi lành lạnh trước những cơn mưa đầu mùa. Nó thường dừng lại nghỉ chân ở một công viên trên chiếc ghế đá quen thuộc. Không hiểu sao nó thích ngồi đấy, suy nghĩ mông lung, vớ vẩn chuyện này nọ trong cuộc sống. Những lúc ấy, nó thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn.

Lúc nào cũng vậy, bên cạnh chiếc ghế đá nơi nó ngồi luôn xuất hiện anh chàng kính cận trên tay cầm tách cà phê nóng, gương mặt “lạnh như băng” cắm cúi vào quyển sách. Có lần, bị một em bé vô tình ném trái bóng vào đầu, thế mà “kính cận” vẫn ngồi im như không có chuyện gì xảy ra. Trông cứ như là “sát thủ máu lạnh”.

Ngày qua ngày, dạo một vòng qua công viên, nó vẫn thấy “kính cận” ngồi đấy (chẳng hiểu từ lúc nào đã gán cái nickname ngồ ngộ cho người bạn khó hiểu kia ), vẫn chiếc ghế đá quen thuộc, vẫn một gương mặt “lạnh như băng”, vẫn tách cà phê nóng ấm. Mà nó thì không ưa gì cái thứ uống đắng nghét đó, chả ngon tẹo nào cả! Dù nó biết có lẽ trên thế giới này chỉ còn sót lại một đứa không thích uống cà phê như nó, nhưng nó vẫn tò mò muốn biết xem tách cà phê ấy có sức quyến rũ kỳ lạ thế nào. Rồi, nó cố tìm cách nói chuyện với “kính cận”.

Hôm ấy, nó ghé ngang hiệu sách mua một tờ báo, đem đến công viên để đọc. Gió miên man thổi qua các cành cây. Gió cuốn bay tờ báo nó đọc dở dang sang chiếc ghế đá bên cạnh – nơi “kính cận” ngồi.

– Cho mình xin lại tờ báo nhé! – Nó nói, giọng run run.

“Kính cận” vẫn ngồi im, chẳng buồn ngước mắt lên nhìn nó.

– Trời hôm nay gió gớm nhỉ?!
– Uhm…
– Cậu tên gì, cho tớ biết được không?
– …
– À, tớ xin lỗi! Hơi tùy tiện thì phải!

“Kính cận” uống vội tách cà phê, đôi mắt đăm chiêu nhìn vào quyển sách, im lặng…

– Xem ra cậu có vẻ thích uống cà phê nóng vào buổi sáng?
– Uhm… Sở thích của tớ.
– Ôi chao, tớ thì lại ghét cà phê nhất! Đắng kinh khủng í!
– Hì, tại cậu uống không quen thôi, chứ cậu mà uống quen rồi thì cũng bị “nghiện” như tớ!
– Úi giời, làm gì có chuyện đó được…

Cứ như thế, nó huyên thuyên đủ mọi thứ trên đời. Dù chỉ mới nói chuyện trong một buổi sáng nhưng nó cảm thấy khoảng cách giữa nó và “kính cận” không còn là khoảng cách giữa hai chiếc ghế đá nữa, cũng không phải là khoảng cách giữa một con người lạnh lùng, ít nói và một con người cởi mở, hay cười như nó. Ngày hôm sau, nó lại tiếp tục ra công viên, nở một nụ cười rạng rỡ cùng người bạn mới quen ấy.

– Này, tớ gọi cậu là “kính cận” được không?
– Uhm, cũng được…
– Nhà cậu ở đâu giữa cái thành phố rộng lớn này?
– Từ đây, cậu rẽ trái, rồi rẽ phải đến cái cây phượng già đằng kia, rồi cứ đi thẳng, đến nơi nào có cái giàn thiên lý trước cửa là nhà của tớ đấy. Mà thôi, tớ phải về rồi.
– Ơ, về sớm vậy! Thế sáng mai… cậu lại đến chứ?
– Uh, tớ sẽ đến…

 Nó dậy rất sớm, chuẩn bị tươm tất từ việc chọn quần áo đến cả kẹp tóc. Nó chạy ra công viên, nhưng “kính cận” chưa đến. Nó sốt ruột ngồi chờ. Trời đã ngả nắng, cái nắng oi bức bao trùm cả một không gian tĩnh mịch. Trong công viên lúc bấy giờ chỉ còn một mình nó, gương mặt đỏ rực vì nắng. “Kính cận” đã không đến, nó hụt hẫng quay về. Nhớ lời chỉ dẫn của “kính cận”, nó đi đến ngôi nhà có giàn thiên lý, nhưng cửa đã đóng lại từ lúc nào…

Sáng hôm sau, trời mưa dai dẳng, nặng hạt. Nó vẫn cố khoác áo mưa đi bộ ra công viên để xem “kính cận” có đến không. Nhưng công viên không một bóng người và chiếc ghế đá cũ kỹ ướt nhem nước. Nó thất vọng chờ đến ngày hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa…

Nó đang cố chờ điều gì? Chờ hình ảnh một “kính cận” với tách cà phê nóng và quyển sách trên tay ư? Chờ một lời hứa của người bạn mới quen trong ba ngày? Nó không biết lý do “kính cận” đột nhiên biến mất, chẳng một lời nhắn, điều duy nhất mang đến cho nó chút hi vọng mỏng manh về người bạn mới quen kia chỉ là câu trả lời ngượng nghịu “Uh, tớ sẽ đến”.

Nó thèm được uống tách cà phê nóng mà “kính cận” vẫn hay nâng niu vào mỗi buổi sáng. Dù có đắng đến thế nào đi nữa, nó tự nhủ với lòng là nếu “kính cận” có mời, nó nhất định uống một hơi mà không kêu than…

Một tuần trôi qua, nó vẫn kiên trì đi tản bộ và không quên ghé ngang công viên để nhìn xem cái ghế đá ấy có ai ngồi không…

Nó vẫn hay mơ về một chàng hoàng tử, nó sẵn sàng làm một nàng lọ lem xấu xí để được sánh đôi cùng hoàng tử, để được một lần đặt chân vào chiếc hài lộng lẫy kia. Nhưng “kính cận” không phải là chàng hoàng tử bước ra từ câu chuyện cổ tích lãng mạn đó, cũng không phải là những điều nó từng ước ao, đơn giản chỉ vì “kính cận” là “kính cận”…

“Chợt khi em đi qua đời tôi cho nắng sáng xanh ngời
Chợt khi em đi qua đời tôi cho tôi biết  mong chờ…”

Ngày cuối cùng của tháng cuối cùng trong năm, gần đúng ba tháng lẻ một ngày kể từ lần đầu nó trò chuyện với “kính cận”. Nó vẫn nằm lỳ trong phòng và hứa với lòng sẽ không tản bộ nữa! Nhưng có một cái gì đó cứ thôi thúc khiến nó không làm chủ được trái tim mình. Đâu đây thoang thoảng mùi cà phê nóng quen thuộc…

Cuối cùng, nó quyết định ra công viên để chờ đợi một điều mà nó biết sẽ chẳng bao giờ đến. Nó đi, đi mãi… Bất giác nó cảm thấy con đường hôm nay sao mà xa thế, chân đã mỏi mà công viên ngập tràn kỷ niệm kia sao cứ trốn tránh nó. Nó quyết định đi nhanh hơn, những bước chân đưa nó đến một nơi đã từng rất quen thuộc trong quá khứ xa xăm thuở nào. Chiếc ghế đá không người ngồi đã lâu bụi bám đầy. Kể từ lúc “kính cận” ra đi, chẳng còn ai ngồi lên chiếc ghế đá ấy. Nó lại thất vọng quay về. Được một quãng, nó nghe văng vẳng tiếng gọi:

– Này… không thèm nhìn mặt tớ luôn à!

Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu… nó cảm nhận rõ tiếng ríu rít của những chú chim non, âm thanh xào xạc của lá chen lẫn giọng nói quen thuộc đã từ lâu nó rất muốn nghe. Hình ảnh “kính cận” với gương mặt “lạnh như băng” ngày nào đang mỉm cười với nó.

Bất giác, nó thấy mặn chát nơi miệng. Ngay lúc này đây, nó nhận ra rằng nó không còn ghét cà phê nữa, vì điều kỳ diệu đã đến với nó, như tiếp thêm đường vào cái vị đắng của tách cà phê kia… Nó cầu mong rằng nếu nó đang mơ thì thời gian ơi, hãy ngừng trôi để giấc mơ kia được tồn tại mãi mãi. Để nó biết được rằng trong giấc mơ tuyệt đẹp ấy, nó đã gặp lại “kính cận”, gặp lại tách cà phê nóng ấm của ngày đông… 

(Đặng Ngọc Tuyền)
Đánh giá
[Tổng cộng: 0 Trung bình: 0]
Share this :